自顺阳至均房道五首用陈符宝去非韵

宋代 张嵲
行客路正远,曦驭已西驰。 霜风吹草树,眇眇连荒陂。 如何羁旅怀,更值摇落时。 四序欻已晚,我生可无衰。 尚纡使吏袍,久负南山期。 吾庐岂固好,此身自安之。 胡为终岁别,使我心怕悲。 故园松菊荒,静计勿差池。 桑柘共平陆,过桥野色分。 冬序日向深,冒山多薄云。 惊飚入长林,黄叶久纷纷。 山前人有家,鸡犬时一闻。
xíng zhèng yuǎn   西 chí  
shuāng fēng chuī cǎo shù   miǎo miǎo lián huāng bēi  
huái 怀   gèng zhí yáo luò shí  
chuā wǎn   shēng shuāi  
shàng shǐ 使 páo   jiǔ nán shān  
hǎo   shēn ān zhī  
wéi zhōng suì bié   shǐ 使 xīn bēi  
yuán sōng huāng   jìng chā chí  
sāng zhè gòng píng   guò qiáo fēn  
dōng xiàng shēn   mào shān duō báo yún  
jīng biāo cháng lín   huáng jiǔ fēn fēn  
shān qián rén yǒu jiā   quǎn shí wén