自蜀江至洞庭湖口,有感而作

唐代 白居易
江从西南来,浩浩无旦夕。 长波逐若泻,连山凿如劈。 千年不壅溃,万姓无垫溺。 不尔民为鱼,大哉禹之绩。 导岷既艰远,距海无咫尺。 胡为不讫功,余水斯委积? 洞庭与青草,大小两相敌。 混合万丈深,淼茫千里白。 每岁秋夏时,浩大吞七泽。 水族窟穴多,农人土地窄。 我今尚嗟叹,禹岂不爱惜? 邈未究其由,想古观遗迹。 疑此苗人顽,恃险不终役。 帝亦无奈何,留患与今昔。 水流天地内,如身有血脉。 滞则为疽疣,治之在针石。 安得禹复生,为唐水官伯? 手提倚天剑,重来亲指画。 疏流似剪纸,决壅同裂帛。 渗作膏腴田,踏平鱼鳖宅。 龙宫变闾里,水府生禾麦。 坐添百万户,书我司徒籍。
jiāng cóng 西 nán lái   hào hào dàn
cháng zhú ruò xiè   lián shān záo
qiān nián yōng kuì   wàn xìng diàn
ěr mín wéi   zāi zhī
dǎo mín jiān yuǎn   hǎi zhǐ chǐ
wéi gōng   shuǐ wěi  
dòng tíng qīng cǎo   xiǎo liǎng xiāng
hùn wàn zhàng shēn   miǎo máng qiān bái
měi suì qiū xià shí   hào tūn
shuǐ xué duō   nóng rén zhǎi
jīn shàng jiē tàn   ài  
miǎo wèi jiū yóu   xiǎng guān
miáo rén wán   shì xiǎn zhōng
nài   liú huàn jīn
shuǐ liú tiān nèi   shēn yǒu xuè mài
zhì wèi yóu   zhì zhī zài zhēn shí
ān shēng   wèi táng shuǐ guān  
shǒu tiān jiàn   chóng lái qīn zhǐ huà
shū liú shì jiǎn zhǐ   jué yōng tóng liè
shèn zuò gāo tián   píng biē zhái
lóng gōng biàn   shuǐ shēng mài
zuò tiān bǎi wàn   shū