自述

唐代 王圭
少从客路千波转,老入流年万事疏。野鹤定知乘宠误,春冰多愧践名虚。 几思汉殿金盘露,恣阅蓬山绿字书。未报君恩成白发,翻然江海羡吾庐。
shǎo cóng qiān zhuǎn   lǎo liú nián wàn shì shū dìng zhī chéng chǒng   chūn bīng duō kuì jiàn míng
hàn diàn 殿 jīn pán   yuè péng shān 绿 shū wèi bào jūn ēn chéng bái   fān rán jiāng hǎi xiàn