自述

明代 蓝仁
弱子承家志未酬,无辜遽作楚人囚。莱衣漫有思乡泪,羌笛真成出塞愁。 白发临风悲远道,绿蓑耕雨忆荒丘。放农销甲知何日,更倚柴门望不休。
ruò chéng jiā zhì wèi chóu   zuò chǔ rén qiú lái màn yǒu xiāng lèi qiāng   zhēn chéng chū sài chóu    
bái lín fēng bēi yuǎn dào   绿 suō gēng huāng qiū fàng nóng xiāo jiǎ zhī gèng   chái mén wàng xiū