自始兴溪夜上赴岭

唐代 张九龄
尝蓄名山意,兹为世网牵。征途屡及此,初服已非然。 日落青岩际,溪行绿筱边。去舟乘月后,归鸟息人前。 数曲迷幽嶂,连圻触暗泉。深林风绪结,遥夜客情悬。 非梗胡为泛,无膏亦自煎。不知于役者,相乐在何年。
cháng míng shān   wèi shì wǎng qiān zhēng   chū fēi rán
luò qīng yán   xíng 绿 xiǎo biān zhōu chéng yuè hòu   guī niǎo rén qián
shù yōu zhàng   lián chù àn quán shēn lín fēng jié   yáo qíng xuán
fēi gěng wéi fàn   gāo jiān zhī zhě   xiāng zài nián