自适

元代 王恽
旋收柏实炷炉薰,纸帐低垂自有春。竹几隐眠无俗梦,蒲团容膝胜华裀。 窗间白日惊涛迅,门外黄尘万事新。幸与圣贤相晤语,未辞藜藿此生贫。
xuán shōu bǎi shí zhù xūn   zhǐ zhàng chuí yǒu chūn zhú yǐn mián mèng   tuán róng shèng huá yīn    
chuāng jiān bái jīng tāo xùn   mén wài huáng chén wàn shì xīn xìng shèng xián xiàng wèi   huò shēng pín