自山中夜行还湖上

宋代 陆游
火云峥嵘水车鸣,行人畏热不敢宁。 萧然一马两园丁,缺月照我影伶俜。 荒鸡起早忽再唱,北斗低尽余三星。 扁舟菱歌正嫋嫋,丛冢鬼火何荧荧。 迎人渐见镜湖白,回首已失秦山青。 道边野店得小憩,一杯浊酒倾残瓶。 登盘绝爱畦韭美,轑釜未厌溪鳞腥。 丈夫所要饱辛苦,文叔尚困芜蒌亭。
huǒ yún zhēng róng shuǐ chē míng   xíng rén wèi gǎn níng
xiāo rán liǎng yuán dīng   quē yuè zhào yǐng líng pīng
huāng zǎo zài chàng   běi dǒu jǐn sān xīng
piān zhōu líng zhèng niǎo niǎo   cóng zhǒng guǐ huǒ yíng yíng
yíng rén jiàn jiàn jìng bái   huí shǒu shī qín shān qīng
dào biān diàn xiǎo   bēi zhuó jiǔ qīng cán píng
dēng pán jué ài jiǔ měi   láo wèi yàn lín xīng
zhàng suǒ yào bǎo xīn   wén shū shàng kùn lóu tíng