自伤

宋代 陆游
朝雨暮雨梅子黄,东家西家鬻兰香。 白头老鳏哭空堂,不独悼死亦自伤。 齿如败屐鬓如霜,计此光景宁久长?扶杖欲起辄仆床,去死近如不隔墙。 世间万事俱茫茫,惟有进德当自强。 往从二士饿首阳,千载骨朽犹芬芳。
zhāo méi zi huáng   dōng jiā 西 jiā lán xiāng
bái tóu lǎo guān kōng táng   dào shāng
chǐ 齿 bài bìn shuāng   guāng jǐng níng jiǔ cháng   zhàng zhé chuáng   jìn qiáng
shì jiān wàn shì máng máng   wéi yǒu jìn dāng qiáng
wǎng cóng èr shì è 饿 shǒu yáng   qiān zǎi xiǔ yóu fēn fāng