自桑渎泛舟归三山

宋代 陆游
端为身闲觉日长,不嫌儿辈笑清狂。 湖光潋潋归舟疾,雨点霏霏醉颊凉。 断彴苔生人唤渡,孤村霜近稻登场。 宦情不独今年薄,游子从来念故乡。
duān wéi shēn xián jué zhǎng   xián ér bèi xiào qīng kuáng  
guāng liàn liàn guī zhōu   diǎn fēi fēi zuì jiá liáng  
duàn zhuó tái shēng rén huàn   cūn shuāng jìn dào dēng chǎng  
huàn qíng jīn nián báo   yóu cóng lái niàn xiāng