自去秋疾作正月尚未全愈晓枕有怀

宋代 汪莘
插柳栽花便满林,午天蜂蜨晓天禽。 老来病损浑无力,报答春光只有心。
chā liǔ zāi huā biàn 便 mǎn lín   tiān fēng dié xiǎo tiān qín  
lǎo lái bìng sǔn hún   bào chūn guāng zhǐ yǒu xīn