自淇涉黄河途中作十三首 其十一
我行倦风湍,辍棹将问津。空传歌瓠子,感慨独愁人。
孟夏桑叶肥,秾阴夹长津。蚕农有时节,田野无闲人。
临水狎渔樵,望山怀隐沦。谁能去京洛,憔悴对风尘。
wǒ
我
xíng
行
juàn
倦
fēng
风
tuān
湍
,
chuò
辍
zhào
棹
jiāng
将
wèn
问
jīn
津
。
。
kōng
空
chuán
传
gē
歌
hù
瓠
zǐ
子
,
gǎn
感
kǎi
慨
dú
独
chóu
愁
rén
人
。
。
mèng
孟
xià
夏
sāng
桑
yè
叶
féi
肥
,
nóng
秾
yīn
阴
jiā
夹
cháng
长
jīn
津
。
。
cán
蚕
nóng
农
yǒu
有
shí
时
jié
节
,
tián
田
yě
野
wú
无
xián
闲
rén
人
。
。
lín
临
shuǐ
水
xiá
狎
yú
渔
qiáo
樵
,
wàng
望
shān
山
huái
怀
yǐn
隐
lún
沦
。
。
shuí
谁
néng
能
qù
去
jīng
京
luò
洛
,
qiáo
憔
cuì
悴
duì
对
fēng
风
chén
尘
。
。