自青诗 其十二

明代 王世贞
嗟嗟小子,饮息覆盆。白日未昭,畴为启昏。宇宙虽广,胡颜自存。 咎衅实招,已矣何言。
jiē jiē xiǎo   yǐn pén bái wèi zhāo chóu   wèi hūn zhòu suī guǎng yán 广   cún      
jiù xìn shí zhāo   yán