自青诗 其九

明代 王世贞
高冠切云,长裾被趾。联臂蹋足,遨于都市。玄白惟心,雌黄在齿。 曲突将炎,燕雀恬止。
gāo guān qiè yún   cháng bèi zhǐ lián áo   shì xuán bái wéi xīn huáng   zài chǐ     齿  
jiāng yán   yàn què tián zhǐ