自青诗 其二

明代 王世贞
谔谔司谏,为帝喉舌。棠彼晋陵,菟裘于越。乃启闻孙,乃脂宦辙。 惟良吴会,以卜堂棁。
è è jiàn   wèi hóu shé táng jìn líng   qiú yuè nǎi wén sūn nǎi zhī   huàn zhé      
wéi liáng huì   bo táng zhuō