自诮
每到花时恨道穷,一生光景半成空。
只应抱璞非良玉,岂得年年不至公。
měi
每
dào
到
huā
花
shí
时
hèn
恨
dào
道
qióng
穷
,
yī
一
shēng
生
guāng
光
jǐng
景
bàn
半
chéng
成
kōng
空
。
。
zhǐ
只
yīng
应
bào
抱
pú
璞
fēi
非
liáng
良
yù
玉
,
qǐ
岂
de
得
nián
年
nián
年
bù
不
zhì
至
gōng
公
。
。