自遣三首

宋代 释智圆
讲退时时学苦吟,人间声利已无心。 水边占得清闲景,雨霁遥峰夜月深。
jiǎng tuì 退 shí shí xué yín   rén jiān shēng xīn  
shuǐ biān zhàn qīng xián jǐng   yáo fēng yuè shēn