自遣

宋代 陆游
枳篱茅屋枕孤峰,偃尽初来手种松。 睡少未成千里梦,愁深先怯五更钟。 中天日月逢真主,数亩桑麻伴老农。 世事古今谁料得?不堪陂水照衰容。
zhǐ máo zhěn fēng   yǎn jǐn chū lái shǒu zhǒng sōng
shuì shǎo wèi chéng qiān mèng   chóu shēn xiān qiè gēng zhōng
zhōng tiān yuè féng zhēn zhǔ   shù sāng bàn lǎo nóng
shì shì jīn shuí liào de   kān bēi shuǐ zhào shuāi róng