自岐

宋代 欧阳修
岐江望平陆,百里千馀岭。萧条断烟火,莽苍无人境。 峰峦互前后,南北失壬丙。天秋云愈高,木落岁方冷。 水涉愁蜮射,林行忧虎猛。万仞悬岩崖,一彴履枯梗。 缘危类猿猱,陷淖若蛙黾。腰舆惧倾扑,烦马倦鞭警。 攀跻诚畏涂,习俗羡蛮犷。度隘足虽踠,因高目还骋。 九野画荆衡,群山乱巫郢。烟岚互明灭,点缀成图屏。 时时度深谷,往往得佳景。翠树郁如盖,飞泉溜垂绠。 幽花乱黄紫,茜粲弄光影。山鸟啭成歌,寒蜩嘒如哽。 登临虽云劳,巨细得周省。晨装趁徒旅,夕宿访闾井。 村暗水茫茫,鸡鸣星耿耿。登高近佳节,归思时引领。 溪菊荐山樽,田鴽佐烹鼎。家近梦先归,夜寒衾屡整。 崎岖念行役,昔宿已为永。岂如江上舟,棹歌方酩酊。
jiāng wàng píng   bǎi qiān lǐng xiāo tiáo duàn yān huǒ   mǎng cāng rén jìng
fēng luán qián hòu   nán běi shī rén bǐng tiān qiū yún gāo   luò suì fāng lěng
shuǐ shè chóu shè   lín xíng yōu měng wàn rèn xuán yán   zhuó gěng
yuán wēi lèi yuán náo   xiàn nào ruò miǎn yāo qīng   fán juàn biān jǐng
pān chéng wèi   xiàn mán guǎng ài suī wǎn   yīn gāo hái chěng
jiǔ huà jīng héng   qún shān luàn yǐng yān lán míng miè   diǎn zhuì chéng píng
shí shí shēn   wǎng wǎng jiā jǐng cuì shù gài   fēi quán liū chuí gěng
yōu huā luàn huáng   qiàn càn nòng guāng yǐng shān niǎo zhuàn chéng   hán tiáo huì gěng
dēng lín suī yún láo   zhōu shěng chén zhuāng chèn   宿 fǎng 访 jǐng
cūn àn shuǐ máng máng   míng xīng gěng gěng dēng gāo jìn jiā jié   guī shí yǐn lǐng
jiàn shān zūn   tián zuǒ pēng dǐng jiā jìn mèng xiān guī   hán qīn zhěng
niàn xíng   宿 wèi yǒng jiāng shàng zhōu   zhào fāng mǐng dǐng