子平寄惠希夷陈先生服唐福山药方因戏作杂言

宋代 文同
蜀江之东山色尽如赭,有道人云此是丹砂伏其下。 烟云光润若洗濯,涧谷玲珑如刻画。 我闻神仙草药不在丹上生,是中当有灵苗异卉之根茎。 果然人言所出山芋为第一,西南诸郡有者皆虚名。 就中唐福众称赏,肥实甘香天所养。 有时岩头倒垂三尺壮士臂,忽然洞口直举一合仙人掌。 土人入冬农事闲,千篝万锸来此山。 可怜所鬻不甚贵,着价即售曾不悭。 往年子瞻为余说,言君所部之内此物尤奇绝。 后复寄书劝我当饵之,满纸亲题华岳先生诀。 予因购之不惜钱,依方服饵将二年。 其功神圣久乃觉,筋牢体溢支节坚。 自问丹霄几时上,早生两翅教颺。 尘世如帤不可居,待看鸿蒙对云将。
shǔ jiāng zhī dōng shān jǐn zhě   yǒu dào rén yún shì dān shā xià  
yān yún guāng rùn ruò zhuó   jiàn líng lóng huà  
wén shén xiān cǎo yào zài dān shàng shēng   shì zhōng dāng yǒu líng miáo huì zhī gēn jīng  
guǒ rán rén yán suǒ chū shān wèi   西 nán zhū jùn yǒu zhě jiē míng  
jiù zhōng táng zhòng chēng shǎng   féi shí gān xiāng tiān suǒ yǎng  
yǒu shí yán tóu dǎo chuí sān chǐ zhuàng shì   rán dòng kǒu zhí xiān rén zhǎng  
rén dōng nóng shì xián   qiān gōu wàn chā lái shān  
lián suǒ shèn guì   zhe jià shòu céng qiān  
wǎng nián zi zhān wèi shuō   yán jūn suǒ zhī nèi yóu jué  
hòu shū quàn dāng ěr zhī   mǎn zhǐ qīn huá yuè xiān sheng jué  
yīn gòu zhī qián   fāng ěr jiāng èr nián  
gōng shén shèng jiǔ nǎi jué   jīn láo zhī jié jiān  
wèn dān xiāo shí shàng   zǎo shēng liǎng chì jiào yáng  
chén shì   dài kàn hóng 鸿 méng duì yún jiāng