子明棋战两败输张遇

宋代 孔平仲
平生性好墨,以此为昼夜。陈玄尔何为,能使我心化。 四方购殊品,十倍酬善价。江南号第一,易水乃其亚。 古锦缀为囊,香罗裁作帕。精粗校白黑,情伪考真诈。 欣然趣自得,其乐胜书画。英英清河公,风格继王谢。 语旧则乡邦,论亲乃姻娅。前时偶休浣,亟之城南舍。 所嗜与我同,奇蓄乃自诧。奕秋约筹局,张遇赌龙麝。 贪多而务得,廉逊或不暇。铅刀试一割,驽足效十驾。 决胜有如兵,必争还似射。黑云半离披,玉马恣蹂藉。 初鸣已惊人,再鼓遂定霸。物情矜俊捷,天幸蒙假借。 功成不自高,垂首甘亵骂。但当偿所负,然诺重嵩华。 弯弓既有获,岂不愿鸮炙。涤砚俟见临,倒屣出相迓。 陵尊且犯贵,此罪在不赦。更许观箧中,前期指朱夏。
píng shēng xìng hǎo   wéi zhòu chén xuán ěr wéi néng   shǐ 使 xīn huà    
fāng gòu shū pǐn   shí bèi chóu shàn jià jiāng nán hào   shuǐ nǎi    
jǐn zhuì wèi náng   xiāng luó cái zuò jīng xiào bái hēi qíng   wěi kǎo zhēn zhà    
xīn rán   shèng shū huà yīng yīng qīng gōng fēng   wáng xiè    
jiù xiāng bāng   lùn qīn nǎi yīn qián shí ǒu xiū huàn   zhī chéng nán shě    
suǒ shì tóng   nǎi chà qiū yuē chóu zhāng   lóng shè    
tān duō ér   lián xùn huò xiá qiān dāo shì   xiào shí jià    
jué shèng yǒu bīng   zhēng hái shì shè hēi yún bàn   róu jiè    
chū míng jīng rén   zài suì dìng qíng jīn jùn jié tiān   xìng méng jiǎ jiè    
gōng chéng gāo   chuí shǒu gān xiè dàn dāng cháng suǒ rán   nuò zhòng sōng huá    
wān gōng yǒu huò   yuàn xiāo zhì yàn jiàn lín dǎo   chū xiāng    
líng zūn qiě fàn guì   zuì zài shè gèng guān qiè zhōng qián   zhǐ zhū xià