自勉四首 其四

宋代 陆游
归老宁常逸,时时学荷锄。室虽无长物,圃尚有馀蔬。 壮志诚衰矣,贫居亦晏如。为农当世业,安用筑门闾。
guī lǎo níng cháng   shí shí xué chú shì suī cháng   shàng yǒu shū
zhuàng zhì chéng shuāi   pín yàn wèi nóng dāng shì   ān yòng zhù mén