自勉

宋代 华岳
世态风波不可论,且于閒处乐天真。 肥家无子堪登陇,忧国有人休问津。 颜色虽蒙时借我,脚跟那解日随人。 客来若问当时事,摇手无言对北邻。
shì tài fēng lùn   qiě xián chù tiān zhēn  
féi jiā zi kān dēng lǒng   yōu guó yǒu rén xiū wèn jīn  
yán suī méng shí jiè   jiǎo gēn jiě suí rén  
lái ruò wèn dāng shí shì   yáo shǒu yán duì běi lín