自勉

宋代 陆游
妄出真成错,归耕惜已迟。 褐温贫始觉,饭美淡方知。 身外元无易,情中自有诗。 穷源那得止,瞑目以为期。
wàng chū zhēn chéng cuò   guī gēng chí  
wēn pín shǐ jué   fàn měi dàn fāng zhī  
shēn wài yuán   qíng zhōng yǒu shī  
qióng yuán de zhǐ   míng wéi