自勉

宋代 陆游
曩岁读隐书,妄意慕陶葛,芝房及乳石,日夜躬采掇。 飞举固未能,死籍或可脱。 那知事大谬,发齿将秃豁。 神僊岂弃汝,正坐自迂阔。 余年尚努力,勿待烛见跋。
nǎng suì yǐn shū   wàng táo   zhī fáng shí   gōng cǎi duō
fēi wèi néng   huò tuō
zhī shì miù   chǐ 齿 jiāng huō
shén xiān   zhèng zuò kuò
nián shàng   dài zhú jiàn