自勉

宋代 田锡
飘泊年年颇恨身,梁园未到滞咸秦。 上楼独为青山立,揽鑑初惊白发新。 北叟何曾悲失马,宣尼犹自问迷津。 功名分有终须得,莫强忧愁耗尔神。
piāo nián nián hèn shēn   liáng yuán wèi dào zhì xián qín  
shàng lóu wèi qīng shān   lǎn jiàn chū jīng bái xīn  
běi sǒu zēng bēi shī   xuān yóu wèn jīn  
gōng míng fēn yǒu zhōng   qiáng yōu chóu hào ěr shén