自马圈子至常山峪

清代 吴锡麒
地险不可越,客情悄然孤。矧复此螺壳,辗转相萦纡。 两岩束之窘,阴忧惨粟肤。疑经太古来,寒气尚未苏。 长风石胁破,白日乌尾逋。足摄鼋鼍驾,心骇神鬼驱。 下者所欲登,但闻绝顶呼。进退难预谋,得上争须臾。 楼台现缥缈,星斗扪虚无。鞍马且将息,前途仗撑扶。 仆夫吻更渴,急畀村酒沽。
xiǎn yuè   qíng qiǎo rán shěn luó zhǎn   zhuǎn xiāng yíng    
liǎng yán shù zhī jiǒng   yīn yōu cǎn jīng tài lái hán   shàng wèi    
cháng fēng shí xié   bái wěi shè yuán tuó jià xīn   hài shén guǐ    
xià zhě suǒ dēng   dàn wén jué dǐng jìn tuì nán 退 móu   shàng zhēng    
lóu tái xiàn piāo miǎo   xīng dǒu mén ān qiě jiāng qián   zhàng chēng    
wěn gèng   cūn jiǔ