自溧水道哭王炎三首

唐代 李白
白杨双行行,白马悲路傍。晨兴见晓月,更似发云阳。 溧水通吴关,逝川去未央。故人万化尽,闭骨茅山冈。 天上坠玉棺,泉中掩龙章。名飞日月上,义与风云翔。 逸气竟莫展,英图俄夭伤。楚国一老人,来嗟龚胜亡。 有言不可道,雪泣忆兰芳。 王公希代宝,弃世一何早。吊死不及哀,殡宫已秋草。 悲来欲脱剑,挂向何枝好。哭向茅山虽未摧, 一生泪尽丹阳道。 王家碧瑶树,一树忽先摧。海内故人泣,天涯吊鹤来。 未成霖雨用,先失济川材。一罢广陵散,鸣琴更不开。
bái yáng shuāng xíng xíng   bái bēi bàng chén xīng jiàn xiǎo yuè   gèng shì yún yáng
shuǐ tōng guān   shì chuān wèi yāng rén wàn huà jǐn   máo shān gāng
tiān shàng zhuì guān   quán zhōng yǎn lóng zhāng míng fēi yuè shàng   fēng yún xiáng
jìng zhǎn   yīng é yāo shāng chǔ guó lǎo rén   lái jiē gōng shèng wáng
yǒu yán dào   xuě lán fāng
wáng gōng dài bǎo   shì zǎo diào āi   bìn gōng qiū cǎo
bēi lái tuō jiàn   guà xiàng zhī hǎo xiàng máo shān suī wèi cuī  
shēng lèi jǐn dān yáng dào
wáng jiā yáo shù   shù xiān cuī hǎi nèi rén   tiān diào lái
wèi chéng lín yòng   xiān shī chuān cái guǎng 广 líng sàn   míng qín gèng kāi