自溧水道哭王炎其三

唐代 李白
王家碧瑶树。 一树忽先摧。 海内故人泣。 天涯吊鹤来。 未成霖雨用。 先失济川材。 一罢广陵散。 鸣琴更不开。
wáng jiā yáo shù
shù xiān cuī
hǎi nèi rén
tiān diào lái
wèi chéng lín yòng
xiān shī chuān cái
guǎng 广 líng sàn
míng qín gèng kāi