自立秋前病过白露犹未平遣怀二首 其二

宋代 陆游
饥能坚志节,病可养精神。不动成罴卧,微劳学鸟伸。 功名知幻境,忧患笑前身。药裹吾何厌,秋灯作梦新。
néng jiān zhì jié   bìng yǎng jīng shén dòng chéng wēi   láo xué niǎo shēn    
gōng míng zhī huàn jìng   yōu huàn xiào qián shēn yào guǒ yàn qiū   dēng zuò mèng xīn