自灵岩登天平山次柳道传韵

元代 钱良右
茫茫勾吴墟,旷远似淮甸。遇胜有山林,栖禅遗古院。 其教本空寂,身世等飞电。是间多开士,名列方外传。 奉先反见托,图以安吾竁。衣冠高平后,选席慎所荐。 坐令一山灵,示现瞿昙面。白云深复深,香火同致奠。 兼乃突众峰,百年足游衍。到山每恨迟,出山岂无恋。 肩舆惯崎岖,未让逆流牵。石秀境益奇,峰回路频转。 绿阴清旦繁,香草发幽茜。心赏胜花时,谁夸众色绚。 盘纡上灵岩,午供出僧面。肯为口腹留,颇慰仆夫倦。 昔是歌舞场,歈音想清啭。只今钟梵居,放怀得往践。 参差丹碧丽,结构衣绝巘。阴崖露未晞,风叶洒微泫。 汲井讶高原,歇思当三咽。弱冠曾此来,知复几霜霰。 苔碑难尽读,髣髴经再眄。行乐信及时,坐成避鸿燕。 西日轮未侧,尚虑云物变。下坡仍相逐,健武觉尔便。 俄然涵空胜,掩冉不可见。兀兀渎上归,怅望云中殿。 飞翮亦已还,瞥眼急于箭。登舟舍山乘,凉飔袭葵扇。 固知生已浮,来者政如禅。方是即已非,偶言遂成谚。 酒徒人所厌,诗豪还类狷。兹会近殊无,座有儒林卞。
máng máng gōu   kuàng yuǎn shì huái diàn shèng yǒu shān lín   chán yuàn
jiào běn kōng   shēn shì děng fēi diàn shì jiān duō kāi shì   míng liè fāng wài zhuàn
fèng xiān fǎn jiàn tuō   ān cuì guān gāo píng hòu   xuǎn shèn suǒ jiàn
zuò lìng shān líng   shì xiàn tán miàn bái yún shēn shēn   xiāng huǒ tóng zhì diàn
jiān nǎi zhòng fēng   bǎi nián yóu yǎn dào shān měi hèn chí   chū shān liàn
jiān guàn   wèi ràng liú qiān shí xiù jìng   fēng huí pín zhuǎn
绿 yīn qīng dàn fán   xiāng cǎo yōu qiàn xīn shǎng shèng huā shí   shuí kuā zhòng xuàn
pán shàng líng yán   gòng chū sēng miàn kěn wèi kǒu liú   wèi juàn
shì chǎng   yīn xiǎng qīng zhuàn zhī jīn zhōng fàn   fàng huái 怀 wǎng jiàn
cēn dān   jié gòu jué yǎn yīn wèi   fēng wēi xuàn
jǐng gāo yuán   xiē dāng sān yān ruò guàn céng lái   zhī shuāng xiàn
tái bēi nán jǐn   fǎng jīng zài miǎn xíng xìn shí   zuò chéng hóng 鸿 yàn
西 lún wèi   shàng yún biàn xià réng xiāng zhú   jiàn jué ěr biàn 便
é rán hán kōng shèng   yǎn rǎn jiàn shàng guī   chàng wàng yún zhōng diàn 殿
fēi hái   piē yǎn jiàn dēng zhōu shě shān chéng   liáng kuí shàn
zhī shēng   lái zhě zhèng chán fāng shì fēi   ǒu yán suì chéng yàn
jiǔ rén suǒ yàn   shī háo hái lèi juàn huì jìn shū   zuò yǒu lín biàn