子陵独钓图二首 其一
霜落江清木叶空,丹青有像是非中。羊皮不耻见天子,凤德何曾属画工。
千古超然此翁迹,一衾聊耳故人风。能来能去形骸外,私莫容窥道自公。
shuāng
霜
luò
落
jiāng
江
qīng
清
mù
木
yè
叶
kōng
空
,
dān
丹
qīng
青
yǒu
有
xiàng
像
shì
是
fēi
非
zhōng
中
yáng
。
pí
羊
bù
皮
chǐ
不
jiàn
耻
tiān
见
zǐ
天
fèng
子
,
dé
凤
hé
德
zēng
何
shǔ
曾
huà
属
gōng
画
工
。
qiān
千
gǔ
古
chāo
超
rán
然
cǐ
此
wēng
翁
jì
迹
,
yī
一
qīn
衾
liáo
聊
ěr
耳
gù
故
rén
人
fēng
风
néng
。
lái
能
néng
来
qù
能
xíng
去
hái
形
wài
骸
sī
外
,
mò
私
róng
莫
kuī
容
dào
窥
zì
道
gōng
自
公
。