子立昆仲垂和游天宫诗既工且敏义不虚辱再此

宋代 张元干
华裾绿发等青春,诗似机云定后身。 家学乃翁真具眼,祖风当代岂凡人。 字中仙爪便搔痒,句里灵犀解辟尘。 万壑争流君看取,西兴从此是通津。
huá 绿 děng qīng chūn   shī shì yún dìng hòu shēn
jiā xué nǎi wēng zhēn yǎn   fēng dāng dài fán rén
zhōng xiān zhǎo biàn 便 sāo yǎng   líng jiě chén
wàn zhēng liú jūn kàn   西 xīng cóng shì tōng jīn