自梁园至敬亭山见会公谈陵阳山水兼期同游因

唐代 李白
我随秋风来,瑶草恐衰歇。中途寡名山,安得弄云月。 渡江如昨日,黄叶向人飞。敬亭惬素尚,弭棹流清辉。 冰谷明且秀,陵峦抱江城。粲粲吴与史,衣冠耀天京。 水国饶英奇,潜光卧幽草。会公真名僧,所在即为宝。 开堂振白拂,高论横青云。雪山扫粉壁,墨客多新文。 为余话幽栖,且述陵阳美。天开白龙潭,月映清秋水。 黄山望石柱,突兀谁开张。黄鹤久不来,子安在苍茫。 东南焉可穷,山鸟飞绝处。稠叠千万峰,相连入云去。 闻此期振策,归来空闭关。相思如明月,可望不可攀。 何当移白足,早晚凌苍山。且寄一书札,令予解愁颜。
suí qiū fēng lái   yáo cǎo kǒng shuāi xiē zhōng guǎ míng shān   ān nòng yún yuè
jiāng zuó   huáng xiàng rén fēi jìng tíng qiè shàng   zhào liú qīng huī
bīng míng qiě xiù   líng luán bào jiāng chéng càn càn shǐ   guān yào 耀 tiān jīng
shuǐ guó ráo yīng   qián guāng yōu cǎo huì gōng zhēn míng sēng   suǒ zài wéi bǎo
kāi táng zhèn bái   gāo lùn héng qīng yún xuě shān sǎo fěn   duō xīn wén
wèi huà yōu   qiě shù líng yáng měi tiān kāi bái lóng tán   yuè yìng qīng qiū shuǐ
huáng shān wàng shí zhù   shuí kāi zhāng huáng jiǔ lái   ān zài cāng máng
dōng nán yān qióng   shān niǎo fēi jué chù chóu dié qiān wàn fēng   xiāng lián yún
wén zhèn   guī lái kōng guān xiāng míng yuè   wàng pān
dāng bái   zǎo wǎn líng cāng shān qiě shū zhá   lìng jiě chóu yán