自乐吟

宋代 邵雍
麟凤何尝不住郊,太平消得苦譊譊。 才闻善事心先喜,每见奇书手自抄。 一瓦清泉来竹下,两竿红日上松梢。 窝中睡起窝前坐,安得闲辞解客嘲。
lín fèng cháng zhù jiāo   tài píng xiāo de náo náo  
cái wén shàn shì xīn xiān   měi jiàn shū shǒu chāo  
qīng quán lái zhú xià   liǎng gān 竿 hóng shàng sōng shāo  
zhōng shuì qián zuò   ān xián jiě cháo