自宽

宋代 郑刚中
瘴浓複岭烟如墨,照以澄江一洗开。 芳草望中春去远,落花寒处鸟声回。 风飘空翠入修竹,润滴幽蹊生绿苔。 不是从前赋清苦,未应得向此中来。
zhàng nóng lǐng yān   zhào chéng jiāng kāi
fāng cǎo wàng zhōng chūn yuǎn   luò huā hán chù niǎo shēng huí
fēng piāo kōng cuì xiū zhú   rùn yōu shēng 绿 tái
shì cóng qián qīng   wèi yìng xiàng zhōng lái