自宽

宋代 王禹偁
身世龙锺且自宽,追量才分合饥寒。 朝中旧友休夸贵,箧里新诗不博官。 晓发静梳微霰落,夜琴闲拂古风残。 会须归去沧江上,累石移莎拥钓滩。
shēn shì lóng zhōng qiě kuān   zhuī liàng cái fèn hán
cháo zhōng jiù yǒu xiū kuā guì   qiè xīn shī guān
xiǎo jìng shū wēi xiàn luò   qín xián fēng cán
huì guī cāng jiāng shàng   lèi shí shā yōng diào tān