自开江归依山结茅以居偶成长句

宋代 冯时行
酒腐於爵肉腐俎,担石之储我何有。 陆居无屋江无船。谁人乞与买山钱。 大梁千里森寒玉,琼茅桂栋营山麓。 云涵雨沐谢天公,苦为贫人养黄犊。 秋衣更续溪芙蓉,蝉腹龟肠欲御风。 戏遣冰怀搜老语,食无烟火更玲珑。 铜臭钱鸣总无恶,更换清贫终不诺。 浊不能堪饥可忍,木强须撩天一哂。
jiǔ jué ròu   dān dàn zhī chǔ yǒu
jiāng chuán shuí rén mǎi shān qián
liáng qiān sēn hán   qióng máo guì dòng yíng shān
yún hán xiè tiān gōng   wèi pín rén yǎng huáng
qiū gēng róng   chán guī cháng fēng
qiǎn bīng huái 怀 sōu lǎo   shí yān huǒ gèng líng lóng
tóng xiù qián míng zǒng è   gēng huàn qīng pín zhōng nuò
zhuó néng kān rěn   jiàng liāo tiān shěn