自君之出矣

唐代 卢仝
自君之出矣,壁上蜘蛛织。近取见妾心,夜夜无休息。 妾有双玉环,寄君表相忆。环是妾之心,玉是君之德。 驰情增悴容,蓄思损精力。玉簟寒凄凄,延想心恻恻。 风含霜月明,水泛碧天色。此水有尽时,此情无终极。
jūn zhī chū   shàng zhī zhū zhī jìn jiàn qiè xīn   xiū
qiè yǒu shuāng huán   jūn biǎo xiāng huán shì qiè zhī xīn   shì jūn zhī
chí qíng zēng cuì róng   sǔn jīng diàn hán   yán xiǎng xīn
fēng hán shuāng yuè míng   shuǐ fàn tiān shuǐ yǒu jǐn shí   qíng zhōng