自觉二首

唐代 白居易
四十未为老,忧伤早衰恶。前岁二毛生,今年一齿落。 形骸日损耗,心事同萧索。夜寝与朝餐,其间味亦薄。 同岁崔舍人,容光方灼灼。始知年与貌,衰盛随忧乐。 畏老老转迫,忧病病弥缚。不畏复不忧,是除老病药。 朝哭心所爱,暮哭心所亲。亲爱零落尽,安用身独存。 几许平生欢,无限骨肉恩。结为肠间痛,聚作鼻头辛。 悲来四支缓,泣尽双眸昏。所以年四十,心如七十人。 我闻浮屠教,中有解脱门。置心为止水,视身如浮云。 斗擞垢秽衣,度脱生死轮。胡为恋此苦,不去犹逡巡。 回念发弘愿,愿此见在身。但受过去报,不结将来因。 誓以智慧水,永洗烦恼尘。不将恩爱子,更种悲忧根。
shí wèi wèi lǎo   yōu shāng zǎo shuāi è qián suì èr máo shēng   jīn nián chǐ 齿 luò
xíng hái sǔn hào   xīn shì tóng xiāo suǒ qǐn cháo cān   jiān wèi báo
tóng suì cuī shè rén   róng guāng fāng zhuó zhuó shǐ zhī nián mào   shuāi shèng suí yōu
wèi lǎo lao zhuǎn   yōu bìng bìng wèi yōu   shì chú lǎo bìng yào
cháo xīn suǒ ài   xīn suǒ qīn qīn ài líng luò jǐn   ān yòng shēn cún
píng shēng huān   xiàn ròu ēn jié wèi cháng jiān tòng   zuò tóu xīn
bēi lái zhī huǎn   jǐn shuāng móu hūn suǒ nián shí   xīn shí rén
wén jiào   zhōng yǒu jiě tuō mén zhì xīn wéi zhǐ shuǐ   shì shēn yún
dòu sòu gòu huì   tuō shēng lún wéi liàn   yóu qūn xún
huí niàn hóng yuàn   yuàn jiàn zài shēn dàn shòu guò bào   jié jiāng lái yīn
shì zhì huì shuǐ   yǒng fán nǎo chén jiāng ēn ài   gèng zhǒng bēi yōu gēn