紫金山

明代 李世熊
山围人鸟路,孤筇迷出入。树石放奇情,分坛势相逼。 石或化为树,树或化为石。石池澄寒波,落落松阴直。 冥茫息峰顶,崎岖憩幽室。耳目及心神,丧之而后得。 山深庵宇尊,诸佛现真魄。梵声肃以放,物理自来格。 我心山灼见,山性我微获。
shān wéi rén niǎo   qióng chū shù shí fàng qíng   fēn tán shì xiāng
shí huò huà wèi shù   shù huò huà wèi shí shí chí chéng hán   luò luò sōng yīn zhí
míng máng fēng dǐng   yōu shì ěr xīn shén   sàng zhī ér hòu
shān shēn ān zūn   zhū xiàn zhēn fàn shēng fàng   lái
xīn shān zhuó jiàn   shān xìng wēi huò