子经昔有黄筌玉笋图故人陈众仲题诗其上后为人易去常追忆不已余往借观临之以归郑氏并识以诗

宋代 胡仲弓
春雷殷殷盎中鸣,箨龙惊起头角狞。斓斑裂土穿石出,长镵斸下津浮玉。 山人嗜之比八珍,画师写生传千春。纤纤翠交烟雨湿,山人叹嗟山鬼泣。 玉堂修撰富才情,歌诗赞画增晶英。春花欲语娇倚槛,蜀锦鲁缟光可鉴。 无端五穷睹揶揄,巧偷当面输陶朱。我从借观弄毫素,座间一夕珠还浦。 自知诗尽劣陈黄,无人豪夺君无藏。
chūn léi yǐn yīn àng zhōng míng   tuò lóng jīng tóu jiǎo níng lán bān liè chuān shí 穿 chū cháng   chán zhǔ xià jīn    
shān rén shì zhī zhēn   huà shī xiě shēng chuán qiān chūn xiān xiān cuì jiāo yān shī shān 湿   rén tàn jiē shān guǐ    
táng xiū zhuàn cái qíng   shī zàn huà zēng jīng yīng chūn huā jiāo kǎn shǔ   jǐn gǎo guāng jiàn    
duān qióng   qiǎo tōu dāng miàn shū táo zhū cóng jiè guān nòng háo zuò   jiān zhū huán    
zhī shī jǐn liè chén huáng   rén háo duó jūn cáng