自警

宋代 陆游
堕发满晨梳,荒畦入晚鉏。 凉生团扇厄,病退短筇疏。 圣道功殊浅,尘缘习未除。 青灯幸如故,勉近读残书。
duò mǎn chén shū   huāng wǎn chú
liáng shēng tuán shàn è   bìng tuì 退 duǎn qióng shū
shèng dào gōng shū qiǎn   chén yuán wèi chú
qīng dēng xìng   miǎn jìn cán shū