自警

宋代 秦观
古人去後音容寂,何处茫茫寻旧迹。 君看草遍北邙山,骼骴犹来丘垄积。 那堪此地日黄昏,长途万里伤行客。 只知恩爱动伤情,岂悟区区头已白。 莫嫌天地少含弘,自是人心多褊窄。 争名竞利走如狂,复被利名生怨隙。 贪声恋色镇如痴,终被声色迷阡陌。 休言七十古稀有,最苦如今难半百。 闻道蓬宫仙子闲,红尘不染无瑕谪。 日月迟迟异短明,三峰秀丽皆仙格。 女萝覆石蔓黄花,芝草琅玕知几尺。 桃源长占四时春,漾漾华池真水碧。 乘槎拟欲扣金扃,巨浪红波依旧隔。 归来芳舍与谁俦,老鹤松间三四只。 唳天声动彩云飞,对我时时振长翮。 骖鸾未遇且悠悠,尽日琴书还有适。 纷华任使投吾前,争奈此心终匪石。 拜命怀金谁谓荣,低头未免拾言责。 从兹俗态两相忘,笑指青山归路僻。 同人有志觅长生,运气休粮徒有益。 须佑下手向无为,莫学迷徒赖针炙。
rén hòu yīn róng   chǔ máng máng xún jiù  
jūn kàn cǎo biàn běi máng shān   yóu lái qiū lǒng  
kān huáng hūn   cháng wàn shāng xíng  
zhǐ zhī ēn ài dòng shāng qíng   tóu bái  
xián tiān shǎo hán hóng   shì rén xīn duō biǎn zhǎi  
zhēng míng jìng zǒu kuáng   bèi míng shēng yuàn  
tān shēng liàn zhèn chī   zhōng bèi shēng qiān  
xiū yán shí yǒu   zuì jīn nán bàn bǎi  
wén dào péng gōng xiān xián   hóng chén rǎn xiá zhé  
yuè chí chí duǎn míng   sān fēng xiù jiē xiān  
luó shí màn huáng huā   zhī cǎo láng gān zhī chǐ  
táo yuán zhǎng zhàn shí chūn   yàng yàng huá chí zhēn shuǐ  
chéng chá kòu jīn jiōng   làng hóng jiù  
guī lái fāng shě shuí chóu   lǎo sōng jiān sān zhǐ  
tiān shēng dòng cǎi yún fēi   duì shí shí zhèn zhǎng  
cān luán wèi qiě yōu yōu   jìn qín shū hái yǒu shì  
fēn huá rèn shǐ 使 tóu qián   zhēng nài xīn zhōng fěi shí  
bài mìng huái 怀 jīn shuí wèi róng   tóu wèi miǎn shí yán  
cóng tài liǎng xiāng wàng   xiào zhǐ qīng shān guī  
tóng rén yǒu zhì cháng shēng   yùn qi xiū liáng yǒu  
yòu xià shǒu xiàng wéi   xué lài zhēn zhì