自接泥渡再还富池

宋代 董嗣杲
接泥当有渡,截水欲无梁。 白日风声恶,沧波鹭点凉。 閒身缠暑疢,故里报秋荒。 渺渺孤生托,浑如堕絮忙。
jiē dāng yǒu   jié shuǐ liáng  
bái fēng shēng è   cāng diǎn liáng  
xián shēn chán shǔ chèn   bào qiū huāng  
miǎo miǎo shēng tuō   hún duò máng