自嗟

宋代 陆游
青蔬半亩老生涯,霜鬓萧萧只自嗟。 勋业蹉跎空许国,文词浅俗不名家。 残骸皆作麒麟楦,旧友仍非处士牙。 收得平生钓竿手,长安西日更须遮。
qīng shū bàn lǎo shēng   shuāng bìn xiāo xiāo zhī jiē  
xūn cuō tuó kōng guó   wén qiǎn míng jiā  
cán hái jiē zuò lín xuàn   jiù yǒu réng fēi chǔ shì  
shōu de píng shēng diào gān 竿 shǒu   cháng ān 西 gèng zhē