自江源过双流不宿径行之成都

宋代 陆游
断笮飘飘挂渡头,临江立马唤渔舟。少城已破繁华梦,老境聊寻汗漫游。 斜日驿门双堠立,早霜风叶一林秋。诗材满路无人取,准拟归骖到处留。
duàn piāo piāo guà tóu   lín jiāng huàn zhōu shǎo chéng fán huá mèng   lǎo jìng liáo xún hàn màn yóu
xié 驿 mén shuāng hòu   zǎo shuāng fēng lín qiū shī cái mǎn rén   zhǔn guī cān dào chù liú