子华学士儤直未满遽出馆伴病夫遂当轮宿辄成拙句奉呈

宋代 欧阳修
万钉宝带烂腰镮,赐宴新陪一笑欢。金马并游年最少,玉堂初直夜犹寒。 自嗟零落凋颜鬓,晚得飞翔接羽翰。今日遽闻催递宿,不容多病养衰残。
wàn dīng bǎo dài làn yāo huán   yàn xīn péi xiào huān jīn bìng yóu nián zuì shǎo   táng chū zhí yóu hán    
jiē líng luò diāo yán bìn   wǎn fēi xiáng jiē hàn jīn wén cuī 宿   róng duō bìng yǎng shuāi cán