自淮中却赴洛途中作

唐代 欧阳詹
惆怅策疲马,孤蓬被风吹。昨东今又西,冉冉长路岐。 岁晚树无叶,夜寒霜满枝。旅人恒苦辛,冥寞天何知。
chóu chàng   péng bèi fēng chuī zuó dōng jīn yòu 西   rǎn rǎn cháng
suì wǎn shù   hán shuāng mǎn zhī rén héng xīn   míng tiān zhī