子厚第三书孤愤之怀极矣男子要自有出世事毋论浮荣即不朽亦第二义也赋此广之 其一

明代 王世贞
双鸿不独问加餐,笔底纵横意万端。总为难呼中散驾,可能无恨远游冠。 枋榆社日吾宁老,桐柏春源尔自看。记取缑山明月夜,玉笙鸾背莫辞寒。
shuāng hóng 鸿 wèn jiā cān   zòng héng wàn duān zǒng wéi nán zhōng sàn jià   néng hèn yuǎn yóu guān    
fāng shè níng lǎo   tóng bǎi chūn yuán ěr kàn gōu shān míng yuè   shēng luán bèi hán