自洪府舟行直书其事

唐代 宋之问
仲春辞国门,畏途横万里。越淮乘楚嶂,造江泛吴汜。 严程无休隙,日夜涉风水。昔闻垂堂言,将诫千金子。 问余何奇剥,迁窜极炎鄙。揆己道德馀,幼闻虚白旨。 贵身贱外物,抗迹远尘轨。朝游伊水湄,夕卧箕山趾。 妙年拙自晦,皎洁弄文史。谬辱紫泥书,挥翰青云里。 事往每增伤,宠来常誓止。铭骨怀报称,逆鳞让金紫。 安位衅潜构,退耕祸犹起。栖岩实吾策,触藩诚内耻。 济济同时人,台庭鸣剑履。愚以卑自卫,兀坐去沉滓。 迨兹理已极,窃位申知己。群议负宿心,获戾光华始。 黄金忽销铄,素业坐沦毁。浩叹诬平生,何独恋枌梓。 浦树浮郁郁,皋兰覆靡靡。百越去魂断,九疑望心死。 未尽匡阜游,远欣罗浮美。周旋本师训,佩服无生理。 异国多灵仙,幽探忘年纪。敝庐嵩山下,空谷茂兰芷。 悠悠南溟远,采掇长已矣。
zhòng chūn guó mén   wèi héng wàn yuè huái chéng chǔ zhàng   zào jiāng fàn
yán chéng xiū   shè fēng shuǐ wén chuí táng yán   jiāng jiè qiān jīn
wèn   qiān cuàn yán kuí dào   yòu wén bái zhǐ
guì shēn jiàn wài   kàng yuǎn chén guǐ cháo yóu shuǐ méi   shān zhǐ
miào nián zhuō huì   jiǎo jié nòng wén shǐ miù shū   huī hàn qīng yún
shì wǎng měi zēng shāng   chǒng lái cháng shì zhǐ míng huái 怀 bào chēng   lín ràng jīn
ān wèi xìn qián gòu   tuì 退 gēng huò yóu yán shí   chù fān chéng nèi chǐ
tóng shí rén   tái tíng míng jiàn bēi wèi   zuò chén
dài   qiè wèi shēn zhī qún 宿 xīn   huò guāng huá shǐ
huáng jīn xiāo shuò   zuò lún huǐ hào tàn píng shēng   liàn fén
shù   gāo lán bǎi yuè hún duàn   jiǔ wàng xīn
wèi jǐn kuāng yóu   yuǎn xīn luó měi zhōu xuán běn shī xùn   pèi shēng
guó duō líng xiān   yōu tàn wàng nián sōng shān xià   kōng mào lán zhǐ
yōu yōu nán míng yuǎn   cǎi duō zhǎng